• My Fiction

    [BU] CHAP 30: Lật Lại Quá Khứ

    My Lan ngồi im lặng một góc, tấm mền phủ hờ lên chân cô. Chiếc xe Mercedes-Benz bảy chỗ cao cấp của Bùi Thế Ân đủ rộng rãi cho cả cô, Bảo Quân và An Lăng Dung ngồi ở băng ghế nhưng cô vẫn nép vào một góc. Chiếc xe chạy bon bon trên quốc lộ 1A, từ hướng Vũng Tàu ra Quy Nhơn. Bóng tối bao trùm cả không gian, chỉ có những cột đèn tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhợt soi xuống mặt đường nhựa màu xám. Vào thời điểm tầm hai giờ sáng, con đường dường như chỉ thuộc về chiếc xe này thôi. Bảo Quân ngồi giữa, vô tư cầm Ipad coi tù tì mấy tập Siêu thực thành của MC Trấn Thành. Cậu kéo tấm mền mỏng hình họa tiết bong bóng bảy sắc màu lên đắp cho mình và My Lan. Hí hoáy…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 29: Mì Gói và Đám Con Trai

    Căn phòng khách đã bớt u ám khi ngọn đèn trần màu vàng được bật lên. My Lan thở phào nhẹ nhõm, Bảo Quân ngồi ôm con chó Hoa Hoa, sắc mặt cũng hồng hào lên. Bỗng dưng con chó khịt khịt mũi, dựng đứng tai lên. Ngửi được mùi đồ ăn, nó chạy thẳng vào khu bếp. Căn nhà nghỉ có khu bếp không gian mở nên từ sofa phòng khách, My Lan nghe thấy hết mọi hoạt động diễn ra ở dưới đó, bắt đầu từ tiếng xé bao mì gói, đến tiếng đun nước sôi rồi tiếng vặn bếp ga lên. Dưới bếp có bốn thằng con trai và một đứa con gái. An Lăng Dung đang nói tù tì không nghỉ gần ba mươi phút. _”Anh Pat, con nhỏ mắt kiếng thật là tội. Bữa nay là sinh nhật nó mà cái thằng nó thích chỉ…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 28: Đòn Phản Công

    Điện thoại bắt đầu đổ chuông. Biết trước An Lăng Dung tính tình điêu ngoa xảo trá, đặt điều trắng đen lẫn lộn, Kha bắt nó phải bật loa ngoài lên. May mắn không đến lần thứ hai với Dung bởi đúng giây thứ mười, Phạm Tiến Hoàng đã nhấc máy. _”Tao nghe đây Dung” – Giọng Phạm Tiến Hoàng nghe vẫn còn ngái ngủ. _”Anh đang làm gì vậy? Có thằng Bô ở đó không?” – Dung lí nhí hỏi, đôi mắt dè chừng nhìn quanh mấy gương mặt đang muốn giết mình. _”Đang ở nhà thằng Bô nè. Tao đang ngủ. Tự nhiên rảnh rỗi điện thoại cho tao vậy?” _”Anh ơi cứu em với” – Dung la toáng lên – “Tụi anh mau đến Vũng Tàu đón em đi. Em sắp chết rồi” Tiếng nó còn chói hơn cả hai thằng Bùi Thế Ân với Cao Thiên…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 27: Đêm Sinh Nhật

    ”Wow My Lan, cậu vẽ đẹp thật đó nha” Giám khảo Tăng Quốc Thiên trầm trồ cái bánh kem hình mặt mèo của My Lan, vừa lắc đầu ngán ngẩm trước cái bánh hình thỏ Miffy méo mó của Bảo Quân, chỉ đáng nhận điểm trung bình. Với Thanh Duy, không hề có chút năng khiếu hội họa nào, cậu cho hạng bét. Quốc Thiên cười khúc khích trong khi Thanh Duy sượng chín mặt. An Lăng Dung bốc cái bánh tạo hình cục phân của nó cho vào miệng, môi trề ra. _”Cũng cho vào bụng hết chứ có gì đâu” “Thích đáng lắm chị Dung” – Thanh Duy cố nén cười nhưng cố ghìm lại. _”Chị Dung à, nhưng đây là bánh kem sáng tạo mà” – Quân thở dài với Dung rồi đẩy My Lan qua quầy tủ trưng bày bánh kem – “Qua bên kia xem…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 26: Công Viên Thỏ Trắng

    Cả bọn mở cửa xe ra, An Lăng Dung đã chiếm đóng nguyên băng ghế cuối cùng. Thư kí Vũ ngồi vào chiếc ghế kế bên tài xế để chỉ đường. Chỉ còn một băng ghế giữa, Kha đã lên trước, Bảo Quân tinh nghịch đá mắt với My Lan, nụ cười ẩn ý y hệt như cách Thanh Duy cười với cô. _”Tụi tớ đã tạo điều kiện tới mức này, không chớp thời cơ thì là lỗi ở cậu nha” – Bảo Quân nháy mắt với My Lan. _”Cậu có biết gì chưa?” – Thanh Duy thì thầm với cô – “Thiên nói với tớ, lúc Quân rủ cả bọn đi Vũng Tàu đó, Kha hỏi, “Có My Lan đi không?”. Người ta có để ý cậu đó” _”Còn cậu thì cái gì cũng Thiên đó” My Lan trêu lại khiến cô bạn luật sư đỏ mặt. Thanh…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 25: Nào Phải Người Lạ

    ”Quân, My Lan” Từ xa, cô bạn mang cặp kính cận Trần Thanh Duy với gương mặt hớn hở, vẫy tay với Quân và My Lan. Cô mặc chiếc áo thun trắng và quần short năng động, vai đeo balo. Tiết Quản trị kinh doanh kết thúc sớm mười lăm phút phút, My Lan mắt đỏ hoe vì mới khóc xong, Bảo Quân tưởng cô cũng ngáp chảy nước mắt giống mình nên cũng không buồn hỏi, ngược lại, đầu óc cậu chỉ dành cho chuyến đi biển sắp đến. _”Còn thiếu ai nữa không?” Nam Kha lên tiếng hỏi. Vẫn như thường lệ, anh điềm tĩnh, khuôn mặt cân đối, làn da bánh mật khỏe khoắn làm bật lên hàm răng trắng đều. Mái tóc nâu ngắn gọn gàng trông rất hợp với kiểu dáng khuôn mặt vuông nam tính, tạo cảm giác tin cậy cho người đối diện.…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 24: Tiết Học Cuối

    Sài Gòn vào một ngày giữa năm, tám giờ hai mươi sáng, trời hơi âm u, ánh nắng yếu ớt len qua từng tán cây còn vương sương đêm. Trần My Lan bước đến lớp, không khí hơi se lạnh của thành phố vẫn còn vờn vào từng sợi tóc, cảm giác khoan khoái nhè nhẹ dâng lên trong lòng. Tiếng xe cộ ngoài đường xa dần, chỉ còn tiếng chim hót ríu rít. Bảo Quân đã đến lớp, ngồi ở dãy bàn đầu như mọi khi. Cậu mỉm cười với cô. Tâm trạng cả hai đều thư thái, nhẹ nhàng, họ đã nộp xong bài tập, trước mắt là kì nghỉ giữa kì kéo dài hai tuần để tận hưởng. Lớp học vào những ngày cuối khá vắng vẻ, dường như chỉ lác đác vài gương mặt. Dãy bàn của đám sinh viên trường R trống trơn, chúng nó…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 23: Điều Bất Ngờ Ghé Thăm

    Cả bọn đang xem Chân Hoàn Truyện chờ đồ ăn mang đến. Tầm ba mươi phút sau. Kinh kong _”Chắc người ta giao đồ ăn đến đó. Để tớ ra mở cửa” Bảo Quân chạy từ nhà bếp ra cửa. Con chó Hoa Hoa ngủ mê mệt trên chân My Lan, nghe tiếng người ngoài cửa nó nhảy nhổm dậy. Minh Trang và Thanh Duy đang dán mắt vào màn hình TV xem cảnh Hoa Phi trừng phạt Chân Hoàn. My Lan chờ mãi sao không thấy Quân quay lại. Trước khi lên nhà, cô đã thấy bảng cấm người giao đồ ăn mang lên tận nhà để đảm bảo an ninh trật tự. Người giao hàng nào mà có tâm đến tận nhà giao đồ ăn. My Lan sực nhớ ra mình gọi cũng bảy món cộng thêm mấy li trà sữa nữa, cũng nên ra phụ Quân một…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 22: Mãi Là Của Nhau

    ”Sáng nay đi vội quá, quên đem mền ra giặt rồi” _”Đi đâu?” _”Tính đi chùa xin xăm giải hạn với My Lan. Dạo này cứ xui làm sao đó” Bùi Thế Ân đứng chống tay vào tường làm chỗ dựa tháo đôi giày ra. Dưới chân hắn, sàn gỗ màu nâu mang mùi đặc trưng của mùi gỗ lâu năm, hòa hợp với nội thất gỗ chủ đạo làm tăng thêm vẻ ấm áp, giản dị của căn hộ tầng mười lăm trong chung cư An Lạc. Căn hộ chỉ vỏn vẹn sáu mươi ba met vuông này có khi chỉ bằng cái phòng ngủ master của Bùi Thế Ân nhưng với hắn, nơi đây là cả một thế giới tuổi thơ. Thế Ân thân thuộc mọi góc gách của nơi này còn hơn nhà mình nữa. Lần đầu mẹ hắn gặp mẹ Bảo Quân ở nhà trẻ nơi…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 21: Ngày Lễ Tình Nhân Bốn Năm Trước

    Tại lớp học số Sáu dãy lầu B của trường trung học Nam Phương, cô giáo Nguyễn Thị Hòa đứng trên bục giảng, giọng đều đều đọc một trích đoạn Hai đứa trẻ của Thạch Lam. Lớp học im ắng, chỉ có tiếng quạt quay cọt kẹt trên trần. Ở dãy bàn đầu, đám học sinh giỏi ghi bài nghiêm túc, gần về phía cuối lớp, không khí có khác hơn một chút: đứa ngáp dài, đứa chống cằm nhìn cửa sổ còn đứa lén gấp máy bay. Ở vị trí bục giảng, ba đứa học sinh đang quì từ trái qua phải: Phạm Tiến Hoàng, Bùi Thế Ân, và Vũ Khải Hiển có thể thấy hết tất tần tật mấy đứa bạn chúng đang làm gì. Quả là một vị trí đắc địa: đứa móc mũi, đứa lén ăn bim bim, đứa ngáp ngắn ngáp dài. Quì đúng tư…